Ông đưa ra yêu cầu phải được hỗ trợ 6 căn hộ hoặc nhận số tiền đền bù trị giá 100 triệu NDT (tương đương khoảng 370 tỷ đồng), đồng thời khẳng định sẽ không bàn giao mặt bằng nếu các yêu cầu này không được đáp ứng.
Mâu thuẫn phát sinh từ phương án bồi thường giải phóng mặt bằng đã khiến một hộ gia đình tại quận Tùng Giang (Thượng Hải, Trung Quốc) chấp nhận sống trong căn nhà nằm trơ trọi giữa lòng đường suốt 14 năm, trước khi đi đến quyết định di dời cuối cùng.
Cụ thể, Thượng Hải vốn là đô thị có mức sống đắt đỏ cùng quỹ đất hạn hẹp, khiến vấn đề chỗ ở cho các con luôn là niềm trăn trở của ông Trương Tân Quốc. Sau khi hoàn thành xong thời gian công tác và nghỉ hưu vào năm 1996, ông quyết định cải tạo lại không gian sống cũ nhằm đáp ứng nhu cầu sinh hoạt cho đại gia đình gồm 9 nhân khẩu, bao gồm cha mẹ vợ, vợ chồng ông cùng gia đình hai người con. Đến năm 2003, nhận được thông tin khu vực sinh sống nằm trong diện giải tỏa, ông Trương cho rằng với số lượng thành viên đông đúc cùng 2 giấy chứng nhận quyền sử dụng đất, gia đình ông sẽ được đền bù tối thiểu 6 căn hộ. Tuy nhiên, phương án bồi thường chính thức từ phía cơ quan chức năng chỉ hỗ trợ tổng cộng 4 căn hộ, gồm 3 căn có diện tích lớn – vừa – nhỏ với tổng quy mô 280 m², cộng thêm 1 căn hộ 120 m² theo chính sách ưu đãi cho hộ đông con.
Thời tiết
Khám phá thêm
Tham khảo Địa lý
Tin tức giải trí
Tin nhanh

Ông Trương Tân Quốc
Đánh giá mức bồi thường này là quá thấp so với số lượng nhân khẩu và quyền sở hữu đất thực tế, ông Trương Tân Quốc đã thẳng thừng đưa ra sự phản đối. Ông đưa ra yêu cầu phải được hỗ trợ 6 căn hộ hoặc nhận số tiền đền bù trị giá 100 triệu NDT (tương đương khoảng 370 tỷ đồng), đồng thời khẳng định sẽ không bàn giao mặt bằng nếu các yêu cầu này không được đáp ứng.
Tin tức 24h
Mặc dù nhận được nhiều lời khuyên bảo từ phía người thân trong gia đình, ông Trương vẫn kiên quyết giữ nguyên quan điểm. Khi các hộ dân xung quanh lần lượt hoàn tất thủ tục bàn giao và di dời, khu vực này trở nên vắng lặng, chỉ còn lại duy nhất ngôi nhà của gia đình họ Trương. Dù các đại diện chính quyền địa phương đã nhiều lần trực tiếp đến tận nơi vận động, giải thích các quy định pháp luật và thuyết phục giao mặt bằng, ông vẫn không thay đổi quyết định.
Trước áp lực đảm bảo tiến độ dự án, cơ quan chức năng buộc phải tiến hành thi công tuyến giao thông mới theo phương án nắn đường để né phần diện tích đất của gia đình ông Trương. Dù khá bất ngờ trước quyết định xây dựng này, ông Trương vẫn không chấp nhận thỏa hiệp. Ông giữ niềm tin rằng chỉ cần kiên trì chờ đợi thêm một thời gian, phía dự án sẽ phải đồng ý đáp ứng phương án hỗ trợ 6 căn hộ như mong muốn. Trong suốt nhiều năm sau đó, ông dành phần lớn thời gian để nghiên cứu các tài liệu pháp lý về giải phóng mặt bằng, thậm chí trực tiếp tham dự các phiên xử tại tòa án để tìm hiểu thêm kinh nghiệm. Tuy nhiên, dù thực tế ghi nhận các vụ việc người dân giành chiến thắng pháp lý là vô cùng hiếm hoi, ông vẫn không có ý định từ bỏ.

Sau nhiều thời gian suy ngẫm, ông Trương Tân Quốc cuối cùng đã chấp nhận thực tế và đặt bút ký vào biên bản đồng ý di dời
Dẫu vậy, việc sinh hoạt trong không gian nằm ngay giữa dải đường giao thông đã mang lại vô vàn phiền ngoái. Cả gia đình phải đối mặt với tình trạng ô nhiễm tiếng ồn, bụi bẩn và nguy cơ mất an toàn thường trực khi các phương tiện giao thông di chuyển áp sát ngay trước cửa nhà. Nhiều vụ va chạm giao thông xảy ra liên tục tại khu vực khiến các thành viên luôn sống trong cảm giác lo âu, bất an. Trong một sự cố ban đêm, một chiếc xe ô tô do mất kiểm soát đã đâm thẳng vào mảng tường nhà, làm cả gia đình tỉnh giấc trong sự hoảng loạn. Sự việc không chỉ gây ra hư hỏng, nứt vỡ cấu trúc tường mà còn gia tăng sự áp lực tâm lý cho mọi người. Bi kịch nghiêm trọng hơn xảy ra khi trong một vụ va chạm giao thông khác gần đó, mẹ vợ ông Trương do quá hoảng hốt đã gặp sự cố về tim mạch và không qua khỏi. Nỗi đau mất đi người thân này đã bắt đầu làm lay động sự cố chấp kéo dài bấy lâu của ông.
Bước ngoặt của sự việc diễn ra vào năm 2016, khi ông Lục Huy được phân công tiếp quản vị trí Trưởng ban di dời dự án. Ông Lục đã chủ động nhiều lần đến thăm hỏi, lắng nghe những tâm tư của gia đình, đồng thời trực tiếp hỗ trợ giải quyết một số khó khăn trong sinh hoạt cho ông Trương. Bên cạnh đó, đại diện ban di dời đã phân tích rõ 2 phương án xử lý theo quy định: phương án đầu tiên là gia đình chủ động chấp nhận di dời theo đúng khung chính sách hiện hành để hưởng trọn vẹn các quyền lợi ưu đãi; phương án thứ hai là cơ quan chức năng sẽ phải tiến hành quy trình cưỡng chế di dời, và khi đó gia đình có thể sẽ bị sụt giảm nhiều quyền lợi hỗ trợ đi kèm.
Sau nhiều thời gian suy ngẫm, ông Trương Tân Quốc cuối cùng đã chấp nhận thực tế và đặt bút ký vào biên bản đồng ý di dời. Trong giai đoạn chờ đợi hoàn tất việc phân bổ nhà ở chính thức, gia đình ông di chuyển ra ngoài thuê nhà sinh sống và nhận khoản hỗ trợ chi phí thuê nhà trị giá 65.000 NDT/năm (tương đương khoảng 240 triệu đồng). Dù chưa xác định chính xác vị trí căn hộ nhận được sau cùng, việc được di dời khỏi ngôi nhà nằm giữa lòng đường đã mang lại sự nhẹ nhõm lớn cho toàn bộ các thành viên trong gia đình.
Nhìn nhận lại hành trình 14 năm kiên trì bám trụ, kết quả mà gia đình ông Trương nhận được hoàn toàn không có sự thay đổi so với phương án đền bù ban đầu, nhưng lại phải đánh đổi bằng hơn một thập kỷ sống trong mệt mỏi và tổn thất về mặt tinh thần.
Linh Linh
Theo Tạp chí Sở hữu trí tuệ & Sáng tạo (Đăng: 27/07/2026 |